Chị Nguyễn Thị Ngọc Ngà (Hà Nội) từng có con trai bị bỏ quên trên xe bus đưa đón học sinh. Em bé may mắn thoát khỏi “lưỡi hái tử thần” như một phép màu.
Xem thêm: https://baomoi24g.net/Con trai chị tên là Phạm Hoàng Sơn, sinh ngày 13/10/2008. Bé từng bị bỏ quên trên xe bus đưa đón học sinh của trường vào 21/5/2018. Lúc đó Sơn 9 tuổi rưỡi.
Dưới đây là câu chuyện của Hoàng Sơn qua lời kể của mẹ
Tự thoát khỏi xe bus thoát chết như tin tức online được biết
Buổi sáng ngày 21/5, Hoàng Sơn được đưa ra xe bus của nhà trường như thường lệ, chưa kịp ăn sáng. Hôm đó là buổi học gần cuối năm, nhiều học sinh nghỉ, vì vậy, Sơn nằm xuống băng ghế thả mình chìm vào giấc ngủ, mà không biết bác tài xế đã trả các bạn xuống trường và lái xe về phía đường 32 Cầu Diễn.
Cô giáo chủ nhiệm vô tư nghĩ rằng phụ huynh tự ý cho con nghỉ nên không gọi điện thông báo.
Khi con tỉnh dậy thì thấy mình đang ở một nơi xa lạ, xe buýt đã tắt máy, khóa cửa và bác tài đã đi đâu đó. May mắn là cái nắng của mùa hè tháng 5 khiến con đã nhanh chóng tỉnh. Nếu trời đông lạnh giá, ở trong xe ấm áp có khi con ngủ đến chết ngạt trên xe.
Cũng may vì con là người mê xe nên hay để ý và biết về xe, nhờ đó mà biết cách thoát ra bằng cửa buồng lái. Nhờ kỹ năng này nên con may mắn không bị chết ngạt hay hoảng loạn tâm lý khi bị nhốt trong xe.

Bé Hoàng Sơn từng được chứng nhận thành tích leo núi cao 3.500m (Ảnh: Nguyễn Thị Ngọc Ngà)
9 giờ tìm đường về
Sau khi thoát ra khỏi xe, con bắt đầu hành trình tự tìm đường về trường. Con kể chỗ bãi gửi xe đó giống như một xóm lều, nhà cửa lụp xụp, giống mê cung, không có bóng người. Con mất thời gian lâu chỉ loanh quanh trong đó, không làm thế nào thoát ra đường lớn để có người qua lại.
Sau một hồi mắc kẹt, may sao con nhìn thấy một xe Audi chạy ngang qua. Con nghĩ chắc chiếc xe sang này sẽ chạy ra đường lớn chứ không rẽ vào xóm nghèo. Vì vậy, con chạy thục mạng đuổi theo xe và đúng thật xe đã dẫn nó ra được đường lớn.
Khi ra được đến đây, con đã có người để hỏi đường về trường nhưng tiếc rằng hỏi ai cũng đều không biết ở đâu.
Con đã rất nhanh trí chuyển hướng hỏi sang đường đến sân vận động Mỹ Đình vì nghĩ địa điểm nổi tiếng đó thì ai cũng sẽ biết, rồi con sẽ tự đi bộ từ đó về trường. Mọi khi mẹ vẫn bắt con và anh tự đi bộ từ sân tập bóng đá gần đó để về trường.
May mắn là con gặp một người đàn ông chở xe máy đưa con ra bến xe buýt rồi bảo con tự bắt xe về sân Mỹ Đình.
Khi tới bến xe bus con đã phải chờ rất lâu mà vẫn chưa bắt được xe nào về sân Mỹ Đình, có nghĩa là bác ấy đã đưa con đến nhầm bến. Thế là con lại mò mẫm đi tìm bến đúng cho tới tận 1h chiều. Lúc đó, con đã thấm mệt, vừa đói vừa khát, nên quyết định chuyển hướng không về trường nữa mà sẽ về thẳng nhà. Và con nhận thấy chỉ có xe về IPH Xuân Thủy là dễ dàng cho con tìm đường về nhà nhất.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét